Già là chị gái của ông ngoại,năm nay già 90 tuổi. Ký ức của mình về ông ngoại không nhiều, chỉ còn nhớ mang máng được bố cho vào bệnh viên thăm ông đang phải cắt chân từ đầu gối xuống vì bị hoại tử. Ông tham gia kháng chiến chống pháp bị bắt và tra tấn hỏng chân. Ông mất từ khi mình còn nhỏ.
Hồi trẻ già cũng đã lấy chồng, có được 1 mụn con, nhưng bác chỉ sống được đến tháng thứ 7. Rồi chồng già lên Phú Thọ làm thuê nhưng già không theo, già nói nhà chỉ có 2 chị em nếu già đi thì không ai ở nhà hương khói tổ tiên. Vậy là già ở nhà 1 mình, cũng không ở với em trai, già ở trong căn nhà nhỏ, xung quanh cây cối xanh um. Hồi nhỏ về quê mình thích ra vườn nhà già vì có nhiều loại quả để hái.
Già với bà ngoại không hợp nhau, nhưng già vẫn sống vậy, không đi bước nữa. Già vẫn đội 1 cái khăn trắng, để chờ chồng. Hồi bà ngoại mất già mắt đỏ hoe, già còn sức nữa đâu mà khóc, không nói nhưng ai cũng biết già không để bụng chuyện chị chồng em dâu.
Trong nhà già vẫn thấy treo bức ảnh mà nhìn không rõ là ai. Sau mới biết đấy là chồng già.
Năm ngoái già yếu quá tưởng mất, báo tin cho con riêng của chồng già ở Phú Thọ lên đông lắm. Năm nay mình lên già vẫn béo tốt, ăn được khá nhiều. Chỉ có điều già lẫn quá, vào đến cửa già thấy bóng người hỏi, vừa nói tên xong, nói chuyện với già được vài câu già lại hỏi ai thế?. Các con cháu cho tiền già cất hết dưới gối, già bảo để có lễ tết thì già đưa cho cậu mua đồ.
Lúc về già vẫn như ngày xưa, hỏi thăm đi lại thế nào. Hồi nhỏ mỗi lần ra nhà già lại thấy già còng còng ra sau vườn vặt quả cho mình. Nhiều lần về chơi lâu lâu, mỗi khi đi già lại khóc
Người lớn trong nhà ai cũng bảo già khó tính vì sống 1 mình, nhưng các cháu ra chơi già rất quý.
Giờ già yếu quá, không đi lại được nữa, chỉ nằm 1 chỗ.
Không biết đến lúc nào...
Thứ ba, ngày 19 tháng một năm 2010
Chủ nhật, ngày 10 tháng một năm 2010
Năm mới.
Năm mới cũng lâu rồi mà giờ mới có thời gian ngồi viết mấy dòng để nhìn lại 2009.
So với 2008 thì 2009 cũng có gọi là thay đổi, thay đổi nơi làm việc. Thay đổi cách làm việc. Thay đổi cách nghĩ. Thay đổi nhiều đấy chứ ???
Đôi khi vẫn giật mình nhớ lại những khi đi trên đường nhưng đầu thì nghĩ về thứ gì đó đâu đâu, kim chỉ km vọt lên 70-80km/h mà lại thấy thích thú, cái cảm giác gió tạt vào mặt, dường như lúc đó mình quên được mọi thứ, bỏ lại đằng sau tất cả.
Thi thoảng vẫn có người hỏi sao trước theo xây dựng mà giờ lại làm nghề này, f*ck!
Ai biết cũng nói mình dại, rồi lại hỏi có tiếc không?
- Tiếc à, tất nhiên là tiếc, miếng ngon thế kia cơ mà, leo lên cao cũng đâu có khó, cơ hội phải nói là không phải ai cũng có sẵn như thế cơ mà, đéo ai chả biết cái ghế dựa đấy nó to lắm. Nếu ai cũng biết được cái ô đấy của mình thì còn chửi mình ngu cũng nên :)).
Nhưng tiếc không có nghĩa là lúc nào nó cũng canh cánh trong lòng, không có nghĩa là mình "hối". Mình đéo quen làm theo sự sắp đặt cho dù là nó tốt cho mình !
- Dại, đúng là dại, lý do thì to đùng ở trên đấy. Nhưng, lại phải nói lại, đéo ai bắt được mình làm cái gì khi mình không thích!
2006 cũng thời gian này, quyết định rẽ khỏi cái hướng đó, mặc.
Còn nhiều dự định quá, nhưng lấy đâu ra điều kiện để làm hết dự định ???
Mỗi lúc nghe lại Mama said lại thấy sao nó thấm thía thế
So với 2008 thì 2009 cũng có gọi là thay đổi, thay đổi nơi làm việc. Thay đổi cách làm việc. Thay đổi cách nghĩ. Thay đổi nhiều đấy chứ ???
Đôi khi vẫn giật mình nhớ lại những khi đi trên đường nhưng đầu thì nghĩ về thứ gì đó đâu đâu, kim chỉ km vọt lên 70-80km/h mà lại thấy thích thú, cái cảm giác gió tạt vào mặt, dường như lúc đó mình quên được mọi thứ, bỏ lại đằng sau tất cả.
Thi thoảng vẫn có người hỏi sao trước theo xây dựng mà giờ lại làm nghề này, f*ck!
Ai biết cũng nói mình dại, rồi lại hỏi có tiếc không?
- Tiếc à, tất nhiên là tiếc, miếng ngon thế kia cơ mà, leo lên cao cũng đâu có khó, cơ hội phải nói là không phải ai cũng có sẵn như thế cơ mà, đéo ai chả biết cái ghế dựa đấy nó to lắm. Nếu ai cũng biết được cái ô đấy của mình thì còn chửi mình ngu cũng nên :)).
Nhưng tiếc không có nghĩa là lúc nào nó cũng canh cánh trong lòng, không có nghĩa là mình "hối". Mình đéo quen làm theo sự sắp đặt cho dù là nó tốt cho mình !
- Dại, đúng là dại, lý do thì to đùng ở trên đấy. Nhưng, lại phải nói lại, đéo ai bắt được mình làm cái gì khi mình không thích!
2006 cũng thời gian này, quyết định rẽ khỏi cái hướng đó, mặc.
Còn nhiều dự định quá, nhưng lấy đâu ra điều kiện để làm hết dự định ???
Mỗi lúc nghe lại Mama said lại thấy sao nó thấm thía thế
Mama, now I'm coming home
I'm not all you wished of me
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)