Già là chị gái của ông ngoại,năm nay già 90 tuổi. Ký ức của mình về ông ngoại không nhiều, chỉ còn nhớ mang máng được bố cho vào bệnh viên thăm ông đang phải cắt chân từ đầu gối xuống vì bị hoại tử. Ông tham gia kháng chiến chống pháp bị bắt và tra tấn hỏng chân. Ông mất từ khi mình còn nhỏ.
Hồi trẻ già cũng đã lấy chồng, có được 1 mụn con, nhưng bác chỉ sống được đến tháng thứ 7. Rồi chồng già lên Phú Thọ làm thuê nhưng già không theo, già nói nhà chỉ có 2 chị em nếu già đi thì không ai ở nhà hương khói tổ tiên. Vậy là già ở nhà 1 mình, cũng không ở với em trai, già ở trong căn nhà nhỏ, xung quanh cây cối xanh um. Hồi nhỏ về quê mình thích ra vườn nhà già vì có nhiều loại quả để hái.
Già với bà ngoại không hợp nhau, nhưng già vẫn sống vậy, không đi bước nữa. Già vẫn đội 1 cái khăn trắng, để chờ chồng. Hồi bà ngoại mất già mắt đỏ hoe, già còn sức nữa đâu mà khóc, không nói nhưng ai cũng biết già không để bụng chuyện chị chồng em dâu.
Trong nhà già vẫn thấy treo bức ảnh mà nhìn không rõ là ai. Sau mới biết đấy là chồng già.
Năm ngoái già yếu quá tưởng mất, báo tin cho con riêng của chồng già ở Phú Thọ lên đông lắm. Năm nay mình lên già vẫn béo tốt, ăn được khá nhiều. Chỉ có điều già lẫn quá, vào đến cửa già thấy bóng người hỏi, vừa nói tên xong, nói chuyện với già được vài câu già lại hỏi ai thế?. Các con cháu cho tiền già cất hết dưới gối, già bảo để có lễ tết thì già đưa cho cậu mua đồ.
Lúc về già vẫn như ngày xưa, hỏi thăm đi lại thế nào. Hồi nhỏ mỗi lần ra nhà già lại thấy già còng còng ra sau vườn vặt quả cho mình. Nhiều lần về chơi lâu lâu, mỗi khi đi già lại khóc
Người lớn trong nhà ai cũng bảo già khó tính vì sống 1 mình, nhưng các cháu ra chơi già rất quý.
Giờ già yếu quá, không đi lại được nữa, chỉ nằm 1 chỗ.
Không biết đến lúc nào...